Phần 1: Đại thi hào Nguyễn Du (1765 - 1820) 

Nguyễn Du, tên chữ là Tố Như, hiệu là Thanh Hiên, sinh năm Ất Dậu (1765) tại phường Bích Câu, kinh thành Thăng Long. Cuộc đời ông có thể được chia thành những lăng kính rõ rệt, chịu sự tác động sâu sắc từ gia đình và thời cuộc.

1. Gia thế "Danh gia vọng tộc"

Nguyễn Du xuất thân trong một gia đình đại quý tộc có thế lực bậc nhất đương thời, hội tụ đủ tinh hoa văn hóa của nhiều vùng miền:

2. Ba giai đoạn thăng trầm trong cuộc đời

Cuộc đời Nguyễn Du gắn liền với những biến cố "mang tầm vũ trụ" của lịch sử Việt Nam (giai đoạn cuối thế kỷ XVIII – đầu thế kỷ XIX), được chia làm 3 giai đoạn chính:

Giai đoạn 1: Tuổi thơ và niên thiếu êm đềm ở kinh kỳ (1765 - 1789)

Giai đoạn 2: "Mười năm gió bụi" lưu lạc và nếm trải nhân tình (1789 - 1802)

Giai đoạn 3: Làm quan dưới triều Nguyễn (1802 - 1820)

3. Những năm tháng cuối đời và sự ra đi

4. Tổng kết về con người Nguyễn Du

Nguyễn Du là sự kết tinh của ba yếu tố: Gia thế học vấn uyên thâm, Thời đại bão tápTrái tim nhân đạo bao la. Ông có vốn hiểu biết sâu rộng về cả Phật giáo, Nho giáo và Đạo giáo, am tường văn hóa dân gian lẫn văn chương bác học. Nhưng vượt lên trên tất cả trí tuệ ấy là tình yêu thương con người vô bờ bến, đúng như lời ông từng viết trong Truyện Kiều: "Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài". Mộng Liên Đường chủ nhân từng nhận xét về ông: "Lời văn tả ra hình như máu chảy ở đầu ngọn bút, nước mắt thấm ở trên tờ giấy, khiến ai đọc đến cũng phải thấm thía ngậm ngùi...".